Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

Nhớ .



Cuối năm 1975 , BTL Hải quân thành lập các vùng duyên hải và hải đội. Tiểu đoàn 136 của tôi và Nam"béo" chuyển thành hải đội 136 thuộc Vùng 2 duyên hải , đóng tại cảng Cửa Hội(Nghệ an) . Hoạt động tuần tra , bảo vệ vùng biển từ Thanh hóa vào Quảng bình . Thế là đang đóng trong Đà nẵng , chúng tôi lại hành quân trở ngược ra Bắc. Miền Bắc lúc này đang mùa đông lạnh buốt. Bầu trời lúc nào cũng phủ đầy mây xám xịt u ám mầu "dưa khú". Đang ở thành phố đông vui , tấp nập người , thực phẩm mua gì cũng có chúng tôi chuyển ra vùng quê Nghệ An lúc này đang nghèo khó thuộc loại nhất nước "chó ăn đá, gà ăn sỏi" , nên tâm trạng trở nên buồn chán . Như có ai nói : Người buồn, cảnh có vui hơn bao giờ ! Đang chán không biết làm gì cho đỡ buồn? Được một hai ngày , một buổi chiều bỗng lù lù xuất hiện một tàu Tự lực vận tải loại chở dầu đang tìm chỗ cập cảng, nhìn thấy Nhân "giun" đang đứng trên boong . Hỏi với qua :"cậu đi đâu đấy ?" Chả là cậu đang là lính thuộc đoàn 125 , đóng quân tại Hải phòng. Cậu trả lời:"Bị điều động bổ xung cho vùng 2". Thế là thêm một thằng HN bị đì vào "vùng sâu ,vùng xa". Đến chiều tối lại thêm mấy cái tàu đánh cá cập cảng . Trên tàu có cả Khánh "chuột". Hóa ra đang ở căn cứ Thuận an(Huế) , tàu cậu cũng được tăng cường cho vùng 2. Tự nhiên lại trở thành vui . Bốn thằng HN, thì đã ba thằng trường Trỗi . Chúng tôi kết hợp lại thành một nhóm đi đầu nghĩ ra đủ trò nghịch ngợm , quậy phá khiến ban chỉ huy hải đội phải luôn nhìn chúng tôi với cặp mắt "nghi ngại " theo dõi . Nhưng đổi lại những buổi giao hữu bóng đá với dân địa phương và các đơn vị trong vùng , chúng tôi là cầu thủ nòng cốt luôn mang lại thắng lợi cho đội nhà ,trong đội hình Nam là thủ môn , tôi và Khánh thay nhau lúc hậu vệ , lúc tiền đạo . Nhờ có năng khiếu vẽ từ hồi nhỏ , tôi lại là người trang trí duy nhất cho tờ báo tường của đơn vị , nên họ cũng có đôi chút nể nang . Thời tiết bắt đầu chuyển sang hè,nóng nực. Lúc này chúng tôi tuy ở dưới tàu ,nhưng phải lên bờ ăn bếp ăn tập thể . Nguồn thực phẩm không còn được dồi dào như trong ĐN, ngày một kém. Sức trai đang tuổi 20,21 ban ngày không tập luyện ,không đi biển tuần tra,thì cũng làm việc này ,việc kia nên rất mau đói ,trời lạnh lại đói hai cái cứ như toa rập với nhau làm cơ thể không còn chút đề kháng . Cứ khoảng 9-10 giờ là bụng đã sôi sùng sục, cồn cào, nước miếng trong miệng cứ chảy ra, người như muốn lả đi , không còn muốn làm gì nữa . Thời kỳ này cả nước đều gặp khó khăn.Khẩu phần cho bộ đội bắt đầu chuyển sang ăn độn, nửa gạo, nửa cái gì khác tùy từng địa phương.Tỷ lệ pha trộn giữa gạo cũng tùy nguồn cung cấp. Nên ở Nghệ an, bộ đội càng khổ hơn các nơi khác(?). Khó ló cái khôn. Nam liên hệ với gia đình gửi cho 1 khẩu súng hơi . Thế là hàng ngày ,tranh thủ thời gian rảnh rỗi và cả thời gian không rảnh rỗi , cậu lang thang vào làng bắn chim. Bằng tài thiện xạ, hôm nào cậu cũng xách một xâu chim các loại về. Thế là nhóm tụi tôi lại xuống tàu của Nhân, xúm vào vặt lông, băm nhỏ, nấu cháo. Trong toàn hải đội chỉ duy nhất tàu của Nhân không phải lên bếp ăn tập thể do phải đi công tác thường xuyên.Phải nấu cháo vì lượng gạo thì ít,mà người đông, chim có hạn. Nên học tập Nguyễn Trãi: "...Hòa nước sông chén rượu ngọt ngào...",chỉ có cách đó là hay nhất.Rồi số lượng chim ngày một ít , phải đi xa hơn. Chúng tôi chuyển sang câu , bẫy , đâm cá để cải thiện. Nam cũng lại là một tên "sát"cá có hạng. Bao giờ cậu cũng câu được nhiều nhất. Ở hải đội có mấy tay lính mới quê Nga sơn(Thanh hóa), rất lành nghề làm bẫy bắt cá Thòi lòi hay nhảy trên bãi cạn khi nước xuống. Họ kiếm tre về vót thành những cái cần nhỏ như cánh cung,có dây bật kéo cong cái cần xuống,dưới có cái bẫy kẹp.Chỉ cần cắm bẫy trước miệng hang cá lúc nước chưa rút hẳn,lúc này cá vẫn ở trong hang.Khi nước rút cạn chúng phóng ra là bẫy sập xuống kẹp vào đầu .Chỉ việc thu bẫy về là chúng tôi có một bữa canh cá . Còn việc đâm cá là nhờ một lính tàu tôi, dân thuyền chài Móng cái.Cái lao xiên cá anh tự làm, buộc một đầu dây vào cổ tay,một đầu vào xiên, thế là kiên nhẫn ngồi rình dưới cầu cảng hàng giờ . Dưới cảng có đàn cá Đối nhòng rất to,chúng không ăn mồi câu bao giờ,lại lượn lờ sâu dưới nước. Nhờ thế nên chúng tôi cứ vài ngày lại được ăn những con cá đối nặng 7-8 kg do anh đâm được.Thỉnh thoảng tàu Khánh lại đi đánh cá,tuy không được bao nhiêu toàn cá tạp , lại phải nộp cho bếp ăn , chia cho các đơn vị trên bờ, nhưng nhờ có tay trong là Khánh. Cậu đã lựa trước những con ngon , to để riêng ,chúng tôi chỉ việc xuống tàu cậu lấy về.Đơn vị đã dần ổn định. Chúng tôi thường xuyên đi biển tuần tra , đuổi tàu Trung quốc xâm phạm hải phận của ta , đánh bắt cá. Mỗi lần tiếp cận tàu TQ bắt họ kéo lưới lên, thấy họ giơ lên những con cá to đang rãy rãy như trêu ngươi , mặc dù đang thiếu thực phẩm nhưng vẫn phải làm ngơ để đuổi họ, bình thường trên đường công tác nếu gặp họ chúng tôi vẫn ghé xin cá.Bây giờ nghĩ:"Lúc đó mình làm căng , tịch thu cả lưới , lẫn cá thì ai làm gì mình? Tiện cả đôi đường". Ngoài ra,nhờ quan hệ tốt với đám lính nhà bếp của Nam,thỉnh thoảng nhà bếp mổ heo, cậu lại "gù" được vài kí thịt nên "cuộc đời" lại thấy vui vẻ và "tươi" lên. Nghệ an bắt đầu những đợt gió Lào nóng hầm hập . Từ trước tôi đã được đám lính cũ từng chốt ở Quảng bình nói về nó. Nhưng bây giờ phải đối diện trực tiếp mới thấy ngoài sức tưởng tượng. Cả ngày gió cuốn cát bay mù mịt. Không khí đặc quánh như đứng gần lò nướng bánh mì . Khi cần phải lấy một cái gì dưới khoang tàu,chúng tôi phóng xuống thật nhanh , rồi vọt lên ngay, người đã đổ mồ hôi như tắm . Đường đi lên nhà ăn chỉ có hơn 100m nhiều khi bỏ bữa , mà không dám lên . Trừ khi đói quá thì đành phải đi . Muốn nuốt trọn bát cơm lẫn cả cát , phải chan nước rau luộc cho cát lắng xuống khi vét hết cơm dưới đáy chén đọng cả một lớp cát. Trên tàu nóng giống như một cái chảo rang không thể làm gì được . Để tránh nóng, khi nước xuống chúng tôi chui xuống gầm cảng giăng võng nằm tùy thủy triều , nhiều khi cả ngày luôn.
Cuộc đời của lính tuy khổ,nhưng nếu biết hòa mình , thích nghi nó và mọi người biết dựa vào nhau , giúp đỡ nhau thì chúng ta sẽ dễ dàng vượt qua .Khi ấy trong nỗi buồn sẽ tìm được niềm vui nho nhỏ . Sau này khi phải xa đơn vị , trong đó có các đồng đội của tôi , tôi luôn cảm thấy quyến luyến và nhớ họ.
Tàu của hải đội 136 đang hoạt động trên sông Lam ( Nghệ An).

4 nhận xét:

Nặc danh nói...

không thêm ty quàn trà các em thôn nu cho vui tý

Nặc danh nói...

không thêm ty quàn trà các em thôn nu cho vui tý

TranKienQuoc nói...

Những kỉ niệm như thế này đuợc nhắc lại, thật là hay. Cứ thế phát huy nhé!

Caotodenhoi55 nói...

Được đấy cậu...thế còn cái vụ suốt ngày sau khi lĩnh phụ cấp ăn dầm năm dề ở nhà bà (mi bạc)thì cậu nhớ và cho nốt lên đi nhé...