Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

16-4 NGÀY NÀY NĂM ẤY.





15-4-1972 . Buổi sáng hôm ấy, chia tay buồn tưởng như muốn khóc. Có 4 thằng HN ra đảo cùng một ngày, bị chia mỗi thằng ở một tàu. Hôm nay 3 thằng theo tàu đi về xưởng X46 sửa chữa. Thể nào chúng nó cũng được tranh thủ về qua nhà? Thằng Nam còn chọc tôi nữa chứ: "Có cần người nhà gửi cái gì tao mang lên hộ". Tôi đứng một mình trên Quân cảng thẫn thờ. Sau khi tháo dây cho tàu, nhìn chân vịt khuấy nước đục ngầu vì nằm lâu ngày hà và san hô bám đầy, bỗng buột miệng nói: "Nhớ viết di chúc nhé!" thay vì nói :"Nhớ viết thư nhé". Ông lính cũ đứng kế bên Nam cằn nhằn : "Mẹ! Thằng này nói độc mồm,độc miệng ". Thủy thủ vốn kiêng đủ nói xui xẻo trước khi đi mà!Mấy hôm nay, bầu trời tự nhiên u ám như báo hiệu có một cái gì đó sắp xảy ra? Đơn vị được thông báo :"Tàu của Hải quân Mỹ đang di chuyển ra hướng Bắc", các đơn vị chuẩn bị vũ khí, lương thực sẵn sàng chiến đấu. Nhưng không biết ngày nào nó sẽ tấn công? Hôm nay hai tàu T140 của Khánh chuột và V624 của Nam "ba toác" đi sửa chữa ở Hải phòng. Tàu chúng nó đi mà quân cảng mọi ngày vui thế! Đầy ắp tiếng cười của mọi người nay im ắng hẳn.Đến sáng được thông báo khẩn cấp: "Máy bay Mỹ đêm qua đánh phá Hải phòng, Xưởng X46 cũng bị đánh". Thôi rồi! Không biết mấy thằng bạn mình có kịp tranh thủ về HN không? Hay bị vướng ở lại? Nếu ở lại thì có bị sao không?". Tàu của tôi và các tàu khác được lệnh ra khu neo sơ tán. Riêng tàu tôi về Hòn gai nằm đợi lệnh mới. Tàu buộc ké mấy cái xà lan đang đợi ăn than trong cảng. Suốt từ sáng đã báo động liên tục. Nhìn về hướng HP thấy khói đen kịt cả bầu trời như sắp có bão.Tin báo về kho xăng Thượng lý đã bị trúng bom. Từng tốp máy bay địch bay từ biển vào ném bom HP. Đầu đội nón sắt đứng trực chiến bên khẩu 12,7 ly, trời thì nắng như đổ lửa mà lòng cứ lo nghĩ về mấy thằng bạn giờ đây không biết thế nào? Nghe nói thằng Khánh bị thương? Mấy hôm sau, tàu đã chuyển ra neo ngoài vịnh Hạ long, đang ngủ trưa bỗng có người lay tôi dậy. Mở mắt ra thấy Khánh đang cười: "Uả! Tàu mày cập mạn khi nào? Tao nghe nói mày bị thương phải nằm viện cơ mà?" Nó dở lưng ra cho tôi coi, lưng lỗ chỗ mảnh đạn. Nhưng bị nhẹ. Hỏi chuyện thì được biết: Hai tàu cập Xưởng X46 buổi tối, tắm rửa, vệ sinh tàu xong, đang tí tởn mai hai thằng rủ nhau về HN. Thì 2 giờ sáng 16/4 máy bay Mỹ đánh HP. Khi máy bay Mỹ đánh phá, Khánh ngồi trên mâm pháo 37 li đạp cò, Nam khi đó được thuyền trưởng phân công sang tàu Khánh ở vị trí tiếp đạn nòng phải khẩu 37 ly trước mũi. Đang bắn thấy bỏng dát lưng,tưởng mình trúng bom Napan, Khánh vội bỏ bệ pháo nhảy xuống sông, anh em phải quăng phao xuống vớt lên. Đêm đó tàu Khánh hy sinh một anh lính Rada tên Hỷ quê Thái bình, anh đứng bắn bên khẩu 14,5 li mạn phải bị lãnh nguyên một trái bom bi vào người nát bét, hai mắt lồi ra biến dạng, chiếc mũ sắt anh đội bẹp dúm. Khánh được Nam cõng lên bờ đưa đi sơ cứu rồi về tàu. Hai tàu không sửa chữa gì nữa mà ra khu neo ngoài vịnh Hạ long núp.Kể từ lúc đó chúng tôi mới nhập ngũ được hơn hai tháng. Xuống tàu làm lính pháo thủ, mới được huấn luyện tháo lắp súng, lấy mục tiêu. Không thể tưởng tượng lúc ấy mình nhỏ con như thế nào? Cứ nghĩ mình khoác lên người bộ quần áo lính thì đã thành người lớn? Bây giờ nhìn lại con mình thì mới thấy mình còn trẻ con hơn chúng nó ! Khoảng hơn 1 tháng sau ,trong căn hầm chứa thủy lôi ngoài đảo ,dưới ánh sáng tù mù của đèn dầu . Chính trị viên phân đội đọc quyết định khen thưởng bằng khen cho Khánh, giấy khen cho Nam và những người khác. Tôi ngồi nghe mà cảm thấy tự hào về bạn mình. Có còn ai nghĩ dân HN chỉ biết ăn chơi không? Nhất là loại CÔCC như chúng tôi. Nhưng nói thật có một chút ghen tị với chúng nó.

Chiến đấu bảo vệ cảng Hải phòng.

Không có nhận xét nào: